<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom">
	<channel>
		<title>Trang chủ</title>
		<link>http://quanghuy.ucoz.net/</link>
		<description>Sáng tác</description>
		<lastBuildDate>Wed, 25 Jan 2012 03:43:29 GMT</lastBuildDate>
		<generator>uCoz Web-Service</generator>
		<atom:link href="https://quanghuy.ucoz.net/blog/rss" rel="self" type="application/rss+xml" />
		
		<item>
			<title>Tết đến trong tim mình</title>
			<description>Bài dự thi Tùy bút Tết của tôi 2012


TTO - Tôi có người bạn thân. Ngày cuối năm, anh than rằng chưa cảm nhận được mùa xuân, anh chỉ thấy mùa đông trong lòng với những đau khổ mà anh vừa trải qua. Trong một lần trò chuyện, tôi đã nói với anh, mùa xuân không đến từ đất trời, từ cây cỏ hoa lá thêm chồi mới - mà từ chính trong tim mình. Tết đến trong tim mình!

Mỗi người cảm nhận tết theo một cách riêng. Tết là đóng lại một năm cũ, tổng kết những thành tựu đã làm được và nỗ lực trong năm mới. Tết là hối hả về quê để cuộn tròn trong chăn nghe bếp củi tí tách mẹ nấu ấm nước buổi sớm tinh sương. Tết, với một số người cũng có thể là ngày nghỉ dài sau một năm bận rộn. Nhưng cho dù như thế nào, tết cũng là lúc lắng lại lòng mình để “lắng nghe mùa xuân về”.

Tôi mê tết như những ngày thơ - dù ký ức về cái tết nghèo vẫn còn nguyên trong trí nhớ. Tôi nhớ, đến chiều muộn 30, chị em tôi mới hăm hở dắt nhau đi mua duy nhất một đòn bánh tét để cúng ông bà mà thấy như đang chuẩn bị được ăn cỗ. Rồi chạy...</description>
			<content:encoded>Bài dự thi Tùy bút Tết của tôi 2012


TTO - Tôi có người bạn thân. Ngày cuối năm, anh than rằng chưa cảm nhận được mùa xuân, anh chỉ thấy mùa đông trong lòng với những đau khổ mà anh vừa trải qua. Trong một lần trò chuyện, tôi đã nói với anh, mùa xuân không đến từ đất trời, từ cây cỏ hoa lá thêm chồi mới - mà từ chính trong tim mình. Tết đến trong tim mình!

Mỗi người cảm nhận tết theo một cách riêng. Tết là đóng lại một năm cũ, tổng kết những thành tựu đã làm được và nỗ lực trong năm mới. Tết là hối hả về quê để cuộn tròn trong chăn nghe bếp củi tí tách mẹ nấu ấm nước buổi sớm tinh sương. Tết, với một số người cũng có thể là ngày nghỉ dài sau một năm bận rộn. Nhưng cho dù như thế nào, tết cũng là lúc lắng lại lòng mình để “lắng nghe mùa xuân về”.

Tôi mê tết như những ngày thơ - dù ký ức về cái tết nghèo vẫn còn nguyên trong trí nhớ. Tôi nhớ, đến chiều muộn 30, chị em tôi mới hăm hở dắt nhau đi mua duy nhất một đòn bánh tét để cúng ông bà mà thấy như đang chuẩn bị được ăn cỗ. Rồi chạy đến mấy chỗ bán hoa cạnh lề đường, lúc người ta đang bán tháo những chậu hoa cuối cùng, để được mua rẻ một chậu cúc vàng mà vui sướng như được mang về nhà cả mùa xuân. Rồi quây quần xem mẹ làm mứt dừa, tranh nhau cậy phần cháy dính đáy chảo mà thấy như được ngọt ngào nguyên cả năm. Những nồng nàn mà cay cay nơi sống mũi như thế của cái tết xưa vẫn chảy vào tim mỗi lần gió xuân về!
Lớn lên một chút, đi học xa, tết của tôi là đợt trốn học thật dài để về quê với mong muốn gặp lại bạn cũ. Góc phố, con đường, thư viện, hàng cây dương xỉ xanh rì dọc đường biển… đều là những kỷ niệm mà chỉ có khi tết đến mới được lục lọi tìm về. Bạn bè đứa đi đứa ở, nhưng còn được bao nhiêu cũng dắt nhau đi qua những chốn tuổi trẻ hẹn hò. Nơi này chúng mình ngồi “thiền” từ sáng tới đêm để học cho xong mấy chục bộ đề thi mà thực phẩm duy nhất là cái bánh mì cắn vội. Nơi kia chúng mình cắm trại mùa hè và cái nắm tay thẹn thùng lần đầu tiên. Con đường nọ là nơi cả khối 12 đi lang thang suốt đêm trong ngày cuối cùng trước khi mỗi đứa một ngả rẽ… Những cơn gió se lạnh càng làm ký ức ùa về nhanh hơn, nhức buốt hơn trong tim khi thảng thốt nhìn về mấy chục năm đã trôi qua!

Rồi bộn bề đi làm, tết của tôi còn là lúc vật lộn với báo cáo, kế hoạch, hội nghị, tổng kết... Nhưng có một việc mà cho dù bận rộn thế nào, hàng năm tôi đều phải dành thời gian để nghiêm túc thực hiện, đó là viết thiệp chúc tết cho các nhân viên của mình. Việc này tưởng chừng giản đơn nhưng với tôi là tất cả sự trân trọng mà tôi dành cho các cộng sự. Tôi quản lý trên dưới khoảng 15 người, là 15 cánh thiệp được thiết kế khác nhau.

Tôi dành một khoảng thật lặng cho riêng mình nhìn lại một năm đã qua với tất cả thành công và tồn tại của từng người, nhớ từng nụ cười, niềm vui và cả những giọt nước mắt của từng cộng sự trong công việc. Để khi đặt bút viết trên từng cánh thiệp, mỗi dòng chữ là tất cả những gởi gắm, chia sẻ, ước mong dành cho từng người. Và tôi thật sự xúc động khi các cộng sự trân trọng những gì mà tôi đã trao. Tết của tôi thêm ý nghĩa khi được cùng các đồng nghiệp nhìn về một năm qua và phấn đấu cho một năm tới như thế!

Và tết còn là về với gia đình, là dành thời gian cho con trai bé bỏng, là ngấu nghiến những cuốn sách và những tờ báo xuân, là dành thời gian để “đọc” lại lòng mình. Tôi hiểu, tết không phải là ở thành thị hay nông thôn, tết không phải là ngập tràn bánh chưng dưa hấu, tết chỉ thật sự đến khi ta cảm nhận được những yêu thương. Tôi rất hy vọng anh bạn tôi và tất cả mọi người đều cảm nhận được như thế - tết chỉ đến từ trong tim mình!
LÊ QUỲNH THƯ (TP.HCM)</content:encoded>
			<link>https://quanghuy.ucoz.net/blog/t_t_d_n_trong_tim_minh/2012-01-25-12</link>
			<dc:creator>lqhuy</dc:creator>
			<guid>https://quanghuy.ucoz.net/blog/t_t_d_n_trong_tim_minh/2012-01-25-12</guid>
			<pubDate>Wed, 25 Jan 2012 03:43:29 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Tiểu phẩm vui: XÁC NỘI MÁC NGOẠI THÌ NGON</title>
			<description>&lt;p class=&quot;MsoBodyText&quot; style=&quot;margin-right:0cm;text-align:justify;text-indent:
18.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; style=&quot;font-size: 12pt; color: rgb(139, 69, 19);&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot;&gt;Có ông nọ sau mấy năm buôn bán nhỏ ki cóp được một số vốn, sau đó vay
thêm ngân hàng mở cơ sở sản xuất nước mắm, nước tương và chao. Biết mình là cơ
sở sản xuất mới, khó bề cạnh tranh với những thương hiệu nổi tiếng, ông chấp nhận
giá cả bình dân, dù chất lượng cũng kha khá, dễ thu hút &quot;thượng đế” trong giới
lao động nghèo&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;Sản phẩm được
trưng bày khá lâu mà chỉ lèo tèo vài ba người đến hỏi mua.Mà cũng khổ, người hỏi
thì nhiều, mua lại ít dù giá khá rẻ. Có bà nội trợ sau khi nếm thử nước mắm
ngon của cơ sở liền nhăn mặt:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=...</description>
			<content:encoded>&lt;p class=&quot;MsoBodyText&quot; style=&quot;margin-right:0cm;text-align:justify;text-indent:
18.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; style=&quot;font-size: 12pt; color: rgb(139, 69, 19);&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot;&gt;Có ông nọ sau mấy năm buôn bán nhỏ ki cóp được một số vốn, sau đó vay
thêm ngân hàng mở cơ sở sản xuất nước mắm, nước tương và chao. Biết mình là cơ
sở sản xuất mới, khó bề cạnh tranh với những thương hiệu nổi tiếng, ông chấp nhận
giá cả bình dân, dù chất lượng cũng kha khá, dễ thu hút &quot;thượng đế” trong giới
lao động nghèo&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;Sản phẩm được
trưng bày khá lâu mà chỉ lèo tèo vài ba người đến hỏi mua.Mà cũng khổ, người hỏi
thì nhiều, mua lại ít dù giá khá rẻ. Có bà nội trợ sau khi nếm thử nước mắm
ngon của cơ sở liền nhăn mặt:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;-Ối! Sau mặn như
nước muối vậy? Chẳng có mùi vị gì cả!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;Một người đàn
ông gần đó nhận x&amp;eacute;t:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;-Nước tương này
mấy người ăn chay chắc không dám dùng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;Có chị vừa nếm
thử chao thì bảo:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;-Mấy bà ơi,
chao này hình như có mùi mốc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;Thôi đủ lời
bình phẩm được tuôn ra đều không có lợi cho nhà sản xuất, đến nỗi ông chủ không
muốn khách hàng tới cửa hàng mình nữa. Cơ sở sản xuất có nguy cơ bị phá sản.
Ngân hàng cho người đến đòi nợ, ông chủ như người mất hồn ngồi thẩn thờ bên bàn
làm việc và chuẩn bị lập bố cáo giải thể. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;Thế là &quot;vị cứu
tinh” xuất hiện. Anh ta còn trẻ, ăn mặc lịch sự, tìm đến cơ sở sản xuất. Anh chủ
động đưa ra đề nghị:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;-Tôi sẽ có cách
giúp ông bán hết nhũng sản phẩm đây và cơ sở của ông sẽ hoạt động trở laị, với điều
kiện ông cho tôi hưởng 10% hoa hồng của mỗi lô hàng bán ra.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Ông&amp;nbsp;
chủ cười khẩy:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;-Anh định trêu
tôi đấy à? Bán rẻ thế này mà chẳng ai mua thì làm sao có hoa hồng cho anh. Nhưng
tôi cũng muốn biết anh có cách gì?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;- Chất lượng
bên trong sản phẳm thì vẫn giữ nguyên, nhưng ông phải thay đổi kiểu dáng, bao
bì bên ngoài sao cho thật giống hàng ngoại, in logo hàng Việt Nam chất lượng
cao, bỏ mấy chữ cơ sơ sản xuất thay vào là công ty Matuchamex có vẻ hơi Tây một
chút, đẩy giá lên gần bằng với những thương hiệu cùng loại đã nổi tiếng kèm
theo khuyến mãi. Nói thật bao nhiêu sản phẩm ở đây chưa chắc đủ bán trong một
buổi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;Ông chủ cơ sở nữa
tin nữa ngờ, nhưng trên bước đường cùng vẫn thử làm theo. Quả thật, mấy ngày
sau khi &quot;cải tiến”, khách đến mua hàng đông nườm nượp. Ai nấy đều khen ngợi:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;-Ông này biết
cách làm ăn. Thấy báo đăng ổng vừa trang bị lại bằng máy móc mới mua ở nước
ngoài đó!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;-Nước mắm như vầy
mới tuyệt hảo chứ! Hàng Việt &lt;st1:country-region w:st=&quot;on&quot;&gt;&lt;st1:place w:st=&quot;on&quot;&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;
chất luợng cao có khác.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;- Ông nhà tôi nằng
nặc phải mua chao ở đây ổng mới chịu ăn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:9.0pt&quot;&gt;&lt;font size=&quot;3&quot; face=&quot;&apos;Times New Roman&apos;&quot; style=&quot;color: rgb(139, 69, 19);&quot;&gt;Bao nhiêu sản
phẩm làm ra, ông đều bán sạch. Không những thế, cơ sở còn phải làm việc ban đêm
mới đủ đáp ứng nhu cầu của &quot;thượng đế”. Sau khi khấu trừ hoa hồng cho &quot;vị cứu tinh”
nọ, ông chủ kia vẫn còn lời khẳm.&lt;/font&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align:justify;text-indent:18.0pt&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&amp;nbsp;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;</content:encoded>
			<link>https://quanghuy.ucoz.net/blog/ti_u_ph_m_vui_xac_n_i_mac_ngo_i_thi_ngon/2011-12-25-11</link>
			<dc:creator>lqhuy</dc:creator>
			<guid>https://quanghuy.ucoz.net/blog/ti_u_ph_m_vui_xac_n_i_mac_ngo_i_thi_ngon/2011-12-25-11</guid>
			<pubDate>Sun, 25 Dec 2011 08:26:09 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>CHIẾC ÁO CỦA BÉ HOA</title>
			<description>&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Từ xa xưa, ngày Tết đâu phải là ngày vui của mọi nhà, nhất là với những em b&amp;eacute; nghèo khổ. Cũng chẳng biết từ bao giờ mọi người thích mặc áo Tết may bằng vải hoa, mà là hoa đỏ, đẹp. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Ở một nhà kia, có hai mẹ con b&amp;eacute; Hoa nhà nghèo lắm. Tên là Hoa nhưng b&amp;eacute; chỉ được mặc áo vải nâu nhuộm từ thứ sợi dệt bằng khung gỗ, sợi to và dày. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Hai mẹ con phải cặm cụi hái măng, chất củi mãi mới đổi được năm vuông vải trắng để may áo Tết cho Hoa. Vải trắng, chỉ cũng trắng. Mang được vải về nhà thì cũng là chiều 30 tháng chạp. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Không có dầu thắp đèn, mẹ phải đốt lá dừa...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Từ xa xưa, ngày Tết đâu phải là ngày vui của mọi nhà, nhất là với những em b&amp;eacute; nghèo khổ. Cũng chẳng biết từ bao giờ mọi người thích mặc áo Tết may bằng vải hoa, mà là hoa đỏ, đẹp. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Ở một nhà kia, có hai mẹ con b&amp;eacute; Hoa nhà nghèo lắm. Tên là Hoa nhưng b&amp;eacute; chỉ được mặc áo vải nâu nhuộm từ thứ sợi dệt bằng khung gỗ, sợi to và dày. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Hai mẹ con phải cặm cụi hái măng, chất củi mãi mới đổi được năm vuông vải trắng để may áo Tết cho Hoa. Vải trắng, chỉ cũng trắng. Mang được vải về nhà thì cũng là chiều 30 tháng chạp. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Không có dầu thắp đèn, mẹ phải đốt lá dừa để b&amp;eacute; Hoa soi để mẹ khâu. Trong ánh lửa nhập nhòe, mẹ cố khâu cho nhanh cho con gái có áo mặc Tết. B&amp;eacute; Hoa rất thương mẹ mới nói: &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Mẹ ơi! Để mai hãy khâu mẹ ạ. Con mặc áo cũ cũng được. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Mẹ chỉ mĩm cười, trìu mến nhìn b&amp;eacute; Hoa và tiếp tục cặm cụi khâu. Mẹ thương con gái b&amp;eacute; bỏng, ngoan ngoãn của mẹ. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Đang khâu, chợt mẹ kêu lên và buông kim, cầm lấy ngón tay trỏ bên trái. Trên đầu ngón tay có giọt máu hồng chợt bật ra và rơi xuống chiếc áo khâu đã gần xong. Hoa biết là kim đã đâm vào tay mẹ rồi. Em bật khóc và cầm lấy ngón tay bị đau của mẹ mà thút thít. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Cảm động trước tình thương con của người mẹ và tấm lòng hiếu thảo của đứa con, nàng chúa hoa đã biến giọt máu của người mẹ thành những cánh hoa hồng đậu trên chiếc áo Tết của b&amp;eacute; Hoa. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Từ đó đến nay, chiếc áo hoa mà các em b&amp;eacute; mặc ngày Tết chính là tình thương của mẹ dành cho các em. Mừng tuổi mới, các em nên mừng mẹ trước. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://quanghuy.ucoz.net/blog/chi_c_ao_c_a_be_hoa/2011-04-17-9</link>
			<dc:creator>lqhuy</dc:creator>
			<guid>https://quanghuy.ucoz.net/blog/chi_c_ao_c_a_be_hoa/2011-04-17-9</guid>
			<pubDate>Sun, 17 Apr 2011 13:08:55 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>KÈM</title>
			<description>&lt;DIV align=center&gt;&lt;BR&gt;&lt;IMG alt=&quot;&quot; src=&quot;https://quanghuy.ucoz.net/banhoc.jpg&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;Ngước nhìn đồng hồ, ba mươi phút trôi qua mà Trâm vẫn chưa giải được câu một của bài tập hình học. Dựa vào định lý hay công thức nào để chứng minh đây? Câu hỏi cú quay cuồng trong óc của Trâm. Trâm chống tay lên cằm, cắn bút lơ đảng nhìn qua cửa sổ. Ngoài kia, con chim sẻ cứ chuyền từ cành này sang cành nọ, đầu lắc lư tìm kiếm sâu trên cây mận. Nó vô tư nhảy nhót chẳng để ý có người đang quan sát mình. Chú gà trống dưới gốc mận bổng gáy vang làm con chim giật mình bay mất. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Ngồi trong nhà, Trâm cười một mình: &quot;Xế chiều rồi mà gà còn gáy”. Rồi Trâm chợt nghĩ: Con chim sẻ kia sao mà tự do, sung sướng quá! Tìm sâu ở cây này không được thì bay sang cây khác tìm tiếp, thế nào cũng có một con sâu nào đó chạy trốn không kị...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV align=center&gt;&lt;BR&gt;&lt;IMG alt=&quot;&quot; src=&quot;https://quanghuy.ucoz.net/banhoc.jpg&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;Ngước nhìn đồng hồ, ba mươi phút trôi qua mà Trâm vẫn chưa giải được câu một của bài tập hình học. Dựa vào định lý hay công thức nào để chứng minh đây? Câu hỏi cú quay cuồng trong óc của Trâm. Trâm chống tay lên cằm, cắn bút lơ đảng nhìn qua cửa sổ. Ngoài kia, con chim sẻ cứ chuyền từ cành này sang cành nọ, đầu lắc lư tìm kiếm sâu trên cây mận. Nó vô tư nhảy nhót chẳng để ý có người đang quan sát mình. Chú gà trống dưới gốc mận bổng gáy vang làm con chim giật mình bay mất. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Ngồi trong nhà, Trâm cười một mình: &quot;Xế chiều rồi mà gà còn gáy”. Rồi Trâm chợt nghĩ: Con chim sẻ kia sao mà tự do, sung sướng quá! Tìm sâu ở cây này không được thì bay sang cây khác tìm tiếp, thế nào cũng có một con sâu nào đó chạy trốn không kịp. Còn mình, bài tập sờ sờ trước mặt mà giải không ra. Tức thật! Trời phú cho con Trâm này dở toán hay sao ấy, chứ đây là bài tập Anh văn thì trể lắm 10 phút đã làm xong. Nhớ chuyện hồi sáng, Trâm thấy giận cô Lan vô cùng. Phải chi cô phân công Minh &quot;cận” hay Tâm &quot;sún” kèm Trâm môn Toán chẳng có chuyện gì để nói, bởi chung &quot;phe” mà. Đằng này cô lại giao cho anh chàng Linh &quot;ròm”. Mà phải công nhận Linh &quot;ròm” học Toán giỏi thật. Mới chuyển từ thành phố về hơn tháng nay mà mấy đứa con trai giỏi Toán của lớp phải bái phục. Tuy vậy, không hiểu do chưa quen ở trường mới hay vì quá… kiêu hãnh mà Linh &quot;còm” rất ít trò chuyện với bạn bè trong lớp, cánh áo dài khó &quot;tiếp cận”. Con Ngọc ngồi kế bên nói nhỏ: &quot;Có dịp làm quen bạn mới rồi đó”. Trâm quay sang v&amp;eacute;o vào hông Ngọc một cái đau điếng. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Trâm giải xong bài tập đó chưa? Tiếng của Linh vang lên làm Trâm giật mình, lúng túng đáp: &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Ờ… chưa! Bài này sao khó quá, chưa làm xong câu một nữa! &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Linh nhíu mày: - Trời đất, ngồi gần cả tiếng đồng hồ mà chưa giải xong câu một. Tại sao Trâm không hỏi tôi? &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Mới tính hỏi thì Linh lên tiếng liền. Linh gợi ý: &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Đâu Trâm thử áp dụng định lý Pitago xem sao. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Trâm nhìn xuống hình vẽ. Ờ! Nãy giờ có một chút xíu vậy mà tìm không ra. nhìn về phía Linh &quot;còm”, &quot;hắn” lại cắm cúi xem tờ Toán học và Tuổi trẻ nên Trâm im lặng giải tiếp. Quả thực sau khi giải xong câu một, hai câu còn lại Trâm giải có nhanh hơn nhờ vào kết quả của câu một. Linh cầm bài giải lên xem rồi gật gù: &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Trâm có tiến bộ hơn hồi sáng rồi đó. Nghỉ xả hơi năm phút rồi giải tiếp bài khác. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Trời ơi, giải một bài muốn hụt hơi mà còn làm tiếp nữa hả? - Giải càng nhiều bài tập mới giỏi chứ! Nói xong, &quot;hắn” lại cầm tờ Toán học và Tuổi trẻ lên đọc. Trâm tức lắm nhưng không dám cãi vì sợ hắn… m&amp;eacute;c cô. Trâm xuống giọng: &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Nè! Linh cũng nghỉ đi chứ. Sao bạn học Toán giỏi vậy? Xếp tờ báo ngay ngắn, Linh quay nhìn Trâm rồi nói như một lời tâm sự: - Hồi trước tui cũng học dở Toán lắm. Ngược lại, anh Hai lại học Toán rất cừ, từng đạt giải nhất học sinh giỏi toán cấp quốc gia. Thấy tui học Toán k&amp;eacute;m, ảnh vừa kèm vừa giải thích những ứng dụng của môn Toán vào đời sống, ngoài ra còn rèn luyện cho con người sự phán đoán nhanh nhẹn, tư duy lôgic. Thú thật nghe anh ấy nói tui như &quot;vịt nghe sấm”, chẳng hiểu tí nào. Rồi anh ta cho hàng lô bài tập bắt phải giải, bài nào khó thì hỏi. Lúc đầu ngán lắm! Nhưng dần dần giải xong một bài tập, tui cảm thấy mình như phấn chấn, phát hiện ra nhiều điều mới lạ. Ngẫm lại những lời anh Hai giải thích, tui càng khâm phục anh ấy. Bây giờ so ra, tui chả là gì với trình độ học Toán của anh ấy. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Nghe nói thế, Trâm liền lên tiếng: &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Nhưng Linh đang là một &quot;cây” Toán của lớp rồi! &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Không dám đâu! Tui thấy mấy bạn như Minh, Tâm cũng giỏi lắm chứ! Ngừng một chút, Linh nói tiếp: &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Bây giờ tui đang lo một chuyện. Trâm ngạc nhiên hỏi: &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Ủa, bạn lo chuyện gì? &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Nói ra Trâm đừng cười chứ tui học Anh văn không vô. Hay là… hay là… Trâm kèm tui môn này đi. &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Trâm sực nhớ ra: Vào những giờ Anh văn, Linh &quot;còm” rất khổ sở khi đọc và viết. Thầy bộ môn nhiều lần tỏ vẻ không hài lòng. Có lẽ anh chàng sợ môn này điểm thấp sẽ bị khống chế vào xếp loại cuối năm. Nghĩ thế nhưng Trâm cũng &quot;thăm dò”: &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Trình độ của Trâm không biết đủ để kèm Linh … &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Trâm khiêm tốn quá! Trâm học Anh văn là nhất lớp rồi, cán sự Anh văn của lớp mà. Trâm suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Thôi được, nếu Linh tín nhiệm trâm thì Linh làm liền bài tập số 1 của bài học sáng nay. Vừa nói, Trâm vừa đưa quyển sách Anh văn cho Linh. Linh cũng nhắc nhở: &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - Trâm cũng làm tiếp bài tập số 2 đi! &lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Cả hai cùng cười vang. Ngoài kia, tiếng chim sẻ ríu rít. Dường như chúng vừa tóm được con sâu mới.&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://quanghuy.ucoz.net/blog/kem/2011-02-25-7</link>
			<dc:creator>lqhuy</dc:creator>
			<guid>https://quanghuy.ucoz.net/blog/kem/2011-02-25-7</guid>
			<pubDate>Fri, 25 Feb 2011 14:35:37 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>CHỢ TẾT ĐÊM GIAO THỪA</title>
			<description>&lt;DIV align=center&gt;&lt;IMG alt=&quot;&quot; src=&quot;https://quanghuy.ucoz.net/_tbkp/2_7_1296451312_98_Chohoa12.jpg&quot;&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=center&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=center&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; COLOR: #000000; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;Tôi có thói quen: đảo một vòng chợ Tết vào thời điểm 4-5 giờ đồng hồ nữa là giao thừa. Ngoài việc xem coi có mặt hàng nào rẻ để mua còn hòa vào không khí gấp Tết của mỗi người dân ở thời khắc cuối cùng của năm cũ. Khi mặt trời vừa lặn, đèn đường, đèn từ những ngôi nhà đều bật sáng với nhiều màu sắc khác nhau làm cho khung cảnh đô thị thêm sinh động. Dưới lòng đường, người, xe đi lại như mắc cửi. Dọc theo các con đường nào hàng ăn, hàng uống và cả những loại hàng dành riêng cho đêm giao thừa như hoa, bong bóng bay, quà tặng… Tiếng cười nói ồn ào làm náo nhiệt cả một thị trấn vốn êm ả về đêm. Thật khó hình dung được chỉ mới đêm trước thôi, không khí chợ vẫn bình thường như mọi ngày. Những ngày trước có lẽ người dân bận rộn lau chùi nhà ...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV align=center&gt;&lt;IMG alt=&quot;&quot; src=&quot;https://quanghuy.ucoz.net/_tbkp/2_7_1296451312_98_Chohoa12.jpg&quot;&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=center&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=center&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; COLOR: #000000; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;Tôi có thói quen: đảo một vòng chợ Tết vào thời điểm 4-5 giờ đồng hồ nữa là giao thừa. Ngoài việc xem coi có mặt hàng nào rẻ để mua còn hòa vào không khí gấp Tết của mỗi người dân ở thời khắc cuối cùng của năm cũ. Khi mặt trời vừa lặn, đèn đường, đèn từ những ngôi nhà đều bật sáng với nhiều màu sắc khác nhau làm cho khung cảnh đô thị thêm sinh động. Dưới lòng đường, người, xe đi lại như mắc cửi. Dọc theo các con đường nào hàng ăn, hàng uống và cả những loại hàng dành riêng cho đêm giao thừa như hoa, bong bóng bay, quà tặng… Tiếng cười nói ồn ào làm náo nhiệt cả một thị trấn vốn êm ả về đêm. Thật khó hình dung được chỉ mới đêm trước thôi, không khí chợ vẫn bình thường như mọi ngày. Những ngày trước có lẽ người dân bận rộn lau chùi nhà cửa, bàn ghế đến tối mới đi chợ. Có người thấy cần phải mua một cái gì đó mà ban sáng còn quên. Khu vực bán hoa kiểng vẫn là nơi thu hút nhiều khách hàng nhất. Số lượng tuy còn ít nhưng không phải vì thế mà chất lượng bị giảm. Vạn thọ, cúc mâm sôi, hoa hồng thược dược,… màu sắc vẫn còn sặc sở. Người mua thì ít, người đến xem lại nhiều. Có những nhóm thanh niên nam nữ đến đây chụp hình lưu niệm. Giá cả sụt giảm một cách bất ngờ. Người bán lại muốn bán nhanh để về nhà, còn &quot;thượng đế” lại muốn mua với giá thật rẻ để &quot;lấy le” với người nhà. Một em b&amp;eacute; cố nài nỉ khách mua nhành mai cuối cùng. Đằng kia, anh bán mứt rao khản cổ &quot;đại hạ giá 50%”. Chị bán dưa hấu gần đó thở phào nhẹ nhỏm vì mới vừa bán quả dưa cuối cùng. Lác đác trên các vĩa hè, tôi bắt gặp nhiều gương mặt tỏ vẻ sốt ruột đợi người nhà đi chợ về. Có lẽ thời điểm ấy ai ai cũng muốn sớm đoàn tụ gia đình để chuẩn bị đón giao thừa. Càng về khuya, không khí chợ Tết thêm hối hả. Người quen gặp nhau chỉ gật đầu rồi đi hoặc hỏi đôi ba câu chiếu lệ. tiếng bẩm, tâu của các vị táo quân từ tivi nhà ai đó vọng ra như giục mọi người nên nhanh hơn nữa. Tiếng gầm rú vủa động cơ xe honda, tiếng cót k&amp;eacute;t xe đạp làm át cả tiếng cười nói. Một chị vừa xách giỏ ra khỏi chợ thì anh chồng đang đợi trên vỉa hè đã cằn nhằn: &quot;Định mua hết chợ hay sao? Đợi lâu quá trời!”. Chị vợ chỉ cười xòa rồi cả hai lên xe gắn máy vội vả về nhà. Gần tới giờ giao thừa không khí hơi se lạnh, tôi chợt nhớ câu nói của thằng bạn mới từ nước ngoài về ăn Tết, &quot;Chợ Tết đêm giao thừa ở xứ mình vừa nhộn nhịp, vui vẻ lại ấm tình người, không như bên Tây. Lạnh lẽo lắm!”. Trên đường về, dọc theo quốc lộ, tôi thấy nhà ai cũng mở đèn sáng trưng, mùi nhang thơm phảng phất trong gió xuân tạo thêm không khí ấm cúng. Khung cảnh nhộn nhịp của phiênchợ cuối năm có môt sức lôi cuốn kỳ lạ. Giờ đây, nó không chỉ đơn thuần hoạt động mang tính kinh tế mà dường như còn là một sinh hoạt văn hoá có ý nghĩa ở thời điểm quan trọng: chuyển giao giữa năm cũ sang năm mới.&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://quanghuy.ucoz.net/blog/ch_t_t_dem_giao_th_a/2011-02-04-6</link>
			<dc:creator>lqhuy</dc:creator>
			<guid>https://quanghuy.ucoz.net/blog/ch_t_t_dem_giao_th_a/2011-02-04-6</guid>
			<pubDate>Fri, 04 Feb 2011 14:45:48 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>LỚP TRƯỞNG CỦA TÔI</title>
			<description>&lt;DIV align=justify&gt;&amp;nbsp; &lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; COLOR: #800000; FONT-FAMILY: Times New Roman; BACKGROUND-COLOR: #ffffe0&quot;&gt;Nhắc đến nhỏ Hoa, lớp trưởng lớp tôi, cánh con trai đều rợn da gà. Người đâu mà &quot;chằn” hết biết, dù rất nhỏ con. Đã lên lớp 12 rồi mà &quot;đẹt” như học sinh lớp 6. được cái là Hoa học giỏi, cộng thêm việc ai cũng sợ nên cả lớp bầu vào chức danh lớp trương kiêm cán sự môn anh văn. Từ trước đến nay, ít ai dám đến hỏi, lơ tơ mơ là bị &quot;phang” ngay: - Hỏi người ta cái giọng như vậy, ai mà trả lời. Bộ ông nội hả? - Hỏi chi nhiều dữ vậy? Dễ ợt mà không biết! Có lần thầy dạy môn sử bận công chuyện nên thầy giao bài cho lớp trưởng ch&amp;eacute;p. Hoa ch&amp;eacute;p bài lên bảng cho cả lớp ch&amp;eacute;p theo. Được nữa bài thì thằng Tuấn bên dưới thúc: - Ch&amp;eacute;p lẹ lẹ lên đi bạn! - Bài dài – Hoa nói một cách bực mình – ch&amp;eacute;p mõi tay thấy mồ luôn còn kêu ch&amp;eacute;p nhanh nữa. Nè, bộ tính ch&amp;eacute;p lẹ rồi ra ngoài chơi hả? Tôi cấm đó. Hoa đột ngột ngưng ch&amp;eacute;p quay ...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV align=justify&gt;&amp;nbsp; &lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; COLOR: #800000; FONT-FAMILY: Times New Roman; BACKGROUND-COLOR: #ffffe0&quot;&gt;Nhắc đến nhỏ Hoa, lớp trưởng lớp tôi, cánh con trai đều rợn da gà. Người đâu mà &quot;chằn” hết biết, dù rất nhỏ con. Đã lên lớp 12 rồi mà &quot;đẹt” như học sinh lớp 6. được cái là Hoa học giỏi, cộng thêm việc ai cũng sợ nên cả lớp bầu vào chức danh lớp trương kiêm cán sự môn anh văn. Từ trước đến nay, ít ai dám đến hỏi, lơ tơ mơ là bị &quot;phang” ngay: - Hỏi người ta cái giọng như vậy, ai mà trả lời. Bộ ông nội hả? - Hỏi chi nhiều dữ vậy? Dễ ợt mà không biết! Có lần thầy dạy môn sử bận công chuyện nên thầy giao bài cho lớp trưởng ch&amp;eacute;p. Hoa ch&amp;eacute;p bài lên bảng cho cả lớp ch&amp;eacute;p theo. Được nữa bài thì thằng Tuấn bên dưới thúc: - Ch&amp;eacute;p lẹ lẹ lên đi bạn! - Bài dài – Hoa nói một cách bực mình – ch&amp;eacute;p mõi tay thấy mồ luôn còn kêu ch&amp;eacute;p nhanh nữa. Nè, bộ tính ch&amp;eacute;p lẹ rồi ra ngoài chơi hả? Tôi cấm đó. Hoa đột ngột ngưng ch&amp;eacute;p quay xuống nói với một số bạn nam không ch&amp;eacute;p bài: - Sao tụi bây không chịu ch&amp;eacute;p bài đi? Định chống hả? Đám con trai riu ríu ch&amp;eacute;p vào, riêng thằng Tuấn rụt đầu le lưõi. Chưa hết, mới tuần rồi thôi, Hoa để quên tập văn ở nhà, nghi hai bạn Tuấn, Thông ở bàn sau lấy. Tuấn, Thông cố thanh minh, nhưng Hoa vẫn đốp chát, nói liên nói xỏ, chửi bới om sòm. Thằng Thịnh &quot;mắt kiếng” - vừa mới chuyển trường về - nói nhỏ với tôi: - Nhỏ này nữa lớn chắc ế chồng! Vậy mà lớp trưởng vẫn nghe được, cơn giận đổ lửa từ Tuấn, Thông chuyển sang Thịnh như cơn lốc: - Đồ con trai nhiều chuyện, không phải chuyện mình cũng xía vô. Mặc dù Thịnh &quot;mắt kiếng” rất hiền nhưng nếu không có chúng tôi nhỏ Hoa chắc bị đánh. Vậy đó, ngày nào Hoa cũng tác oai, tác quái cái miệng với bạn bè, ngay cả nữ và luôn dành phần thắng. Ai thấy cũng khó chịu khi tiếp xúc. Cô Tâm dạy văn, cô Thuỷ dạy lý nhiều lần phê bình thẳng thắn mà nào Hoa chịu sửa đổi tính tình. Bạn bè không ai dám chơi chung, Hoa gần như bị cô lập. Giờ ra chơi mấy bữa nay tôi thấy cô nàng đứng một mình bên cửa sổ, trông ra khu vườn sinh vật của trường với vẻ mặt hơi buồn. Tôi nghĩ: phải chăng Hoa bắt đầu hối hận? Cũng có thể lắm!&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;P align=center&gt;&lt;IMG alt=&quot;&quot; src=&quot;https://quanghuy.ucoz.net/nu.jpg&quot;&gt;&lt;/P&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; COLOR: #800000; FONT-FAMILY: Times New Roman; BACKGROUND-COLOR: #ffffe0&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Giờ ra chơi hôm nay, nhóm chúng tôi gồm: Lan, Tuấn, Thông, Thịnh, Hồng Loan và tôi ngồi lại bình luận những món ăn mà hôm chủ nhật cả nhóm thực hiện tại nhà Thông. Với cái giọng hài hứơc của thằng Tuấn, cả bọn nghiêng cười ngã làm Thịnh rớt luôn cả mắt kiếng. Hoa lẳng lặng đến ngồi phía sau nghe k&amp;eacute; và cũng cười theo. Khi chúng tôi phát hiện, Hoa liền hỏi: - Các bạn tổ chức đi sau không rủ tôi? Thằng Thông lên tiếng: - Nói ra bạn hứa đừng cự, đừng la tôi mới dám nói. Hoa gật đầu: - Rồi tôi hứa đó, bạn nói đi - Nói thiệt, thấy bạn dữ quá nên không ai dám rủ bạn theo sợ… - Bạn nói sao… - Hoa lớn tiếng Cả đám nhao lên: - Lớp trưởng hứa là không la mà ! - Ờ, ờ… Tôi thấy thế liền lên tiếng: - Tôi thấy bạn học giỏi, lại có uy tín với lớp, nhiều lần định rủ bạn đi chơi với chúng tôi, e sợ các bạn khách phiền nên thôi. Chúng ta đều là những học sinh ở lớp cuối cấp, không còn bao lâu nữa sẽ chia tay. Tôi được biết một số bạn của lớp mình sẽ thi vào nhiều trường khác nhau. Bạn Thịnh thi vào trường đại học Y dược, bạn Tuấn đang lựa chọn giữa trường sư phạm và đại học khoa học xã hội nhân văn. Một số bạn lại chọn vào các trường cao đẳng, trung học chuyên nghiệp. Vì vậy, tôi chỉ mong chúng mình luôn có ấn tượng tốt với nhau khi đã ra trường. Lan sục sùi: - Còn mình dù đậu hay rớt tốt nghiệp cũng phải nghỉ học để đi may công nghiệp phụ giúp thêm gia đình, chứ thấy ba mình lớn tuổi mà phải đi làm mướn… Cả nhóm im lặng nhìn nhau. Còn Hoa cố n&amp;eacute;n xúc động ngoảnh mặt ra cửa sổ. Tôi hỏi ngay: - Mình nói thế không biết có phật ý Hoa điều gì? Hoa quay lại với đôi mắt đỏ hoe làm chúng tôi sửng sốt, giọng nói như dịu dàng hơn: - Không! Không! Mình không giận các bạn đâu. Tại vì mình quá lo với công việc và bản tính hơi nóng nảy nên để các bạn phiền lòng. Mính hứa từ nay nói năng tử tế, nhỏ nhẹ hơn. Cả nhóm đồng thanh: - Hoan hô lớp trưởng! Hoa gạt nước mắt nở một nụ cười duyên dáng. Bọn con trai chúng tôi xì xào với nhau: &quot;Lớp trưởng cũng có duyên đấy chứ!”.&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://quanghuy.ucoz.net/blog/l_p_tr_ng_c_a_toi/2011-02-03-5</link>
			<dc:creator>lqhuy</dc:creator>
			<guid>https://quanghuy.ucoz.net/blog/l_p_tr_ng_c_a_toi/2011-02-03-5</guid>
			<pubDate>Thu, 03 Feb 2011 14:30:10 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>NUỐI TIẾC</title>
			<description>&lt;DIV align=center&gt;&lt;IMG style=&quot;WIDTH: 339px; HEIGHT: 298px&quot; height=262 alt=&quot;&quot; src=&quot;https://quanghuy.ucoz.net/Tuu_truong_1.jpg&quot; width=259&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; COLOR: #0000cd; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Trời đã vào thu. Một làn gió nhẹ cũng làm rụng những chiếc lá phượng vĩ vàng úa rơi lả tả xuống đường. Tôi đạp xe chầm chậm trên phố. Sáng tinh mơ nên người đi lại còn thưa thớt. Con đường đến trường dường như dài ra sau gần ba tháng nghỉ hè. Hôm qua, nghe nhỏ Hân điện thoại báo tin hôm nay nhà trường tập trung học sinh để chuẩn bị năm học mới, tôi thấy nôn nao trong bụng. Vậy là chia tay những ngày hè buồn tẻ, bạn bè có dịp gặp nhau. Chợt tôi nhớ đến Thu – đứa bạn thân ngồi cùng bàn hai năm nay. Hôm kết thúc năm học, Thu trở về quê phụ giúp gia đình chuyện đồng áng. Hai đứa chia tay hẹn đầu năm học tới sẽ gặp. Thu còn hứa sẽ mang chôm chôm, nhãn lên đãi tôi ăn tới ngán thôi. Tôi hình dung vài phút nữa thôi, mình sẽ được Thu ôm chầm l...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV align=center&gt;&lt;IMG style=&quot;WIDTH: 339px; HEIGHT: 298px&quot; height=262 alt=&quot;&quot; src=&quot;https://quanghuy.ucoz.net/Tuu_truong_1.jpg&quot; width=259&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; COLOR: #0000cd; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Trời đã vào thu. Một làn gió nhẹ cũng làm rụng những chiếc lá phượng vĩ vàng úa rơi lả tả xuống đường. Tôi đạp xe chầm chậm trên phố. Sáng tinh mơ nên người đi lại còn thưa thớt. Con đường đến trường dường như dài ra sau gần ba tháng nghỉ hè. Hôm qua, nghe nhỏ Hân điện thoại báo tin hôm nay nhà trường tập trung học sinh để chuẩn bị năm học mới, tôi thấy nôn nao trong bụng. Vậy là chia tay những ngày hè buồn tẻ, bạn bè có dịp gặp nhau. Chợt tôi nhớ đến Thu – đứa bạn thân ngồi cùng bàn hai năm nay. Hôm kết thúc năm học, Thu trở về quê phụ giúp gia đình chuyện đồng áng. Hai đứa chia tay hẹn đầu năm học tới sẽ gặp. Thu còn hứa sẽ mang chôm chôm, nhãn lên đãi tôi ăn tới ngán thôi. Tôi hình dung vài phút nữa thôi, mình sẽ được Thu ôm chầm lấy cùng câu nói quen thuộc: &quot;Nhớ mày quá!”. Sung sướng tột cùng. Vừa lên lớp 10, gia đình tôi chuyển lên thành phố Hồ Chí Minh sinh sống. Tôi học ở một trường vùng ven không xa nhà lắm. Trường mới, bạn mới không gnại bằng đám con trai cứ dòm ngó, chọc ghẹo. Ngay từ đầu, Thu đứng ra bênh vực, và cũng may mắn khi cô chủ nhiệm xếp tôi ngồi chung với nhỏ lớp phó kỷ luật này. Câu nói làm quen đầu tiên làm tôi nhớ mãi &quot;Bạn đừng sợ, ngồi chung với tôi không ai ăn hiếp bạn đâu!”. Thu có dáng người to cao, nước da ngăm đen không có chút gì gọi là &quot;dân thành phố” cả, ngược lại với khuôn mặt rất đẹp, ăn nói có duyên. Tôi thích mỗi khi Thu cười khoe chiếc răng khểnh trông ngộ nghĩnh. Chỉ vài ngày, chúng tôi đã thân nhau. Thu thông minh, nhanh nhẹn và học giỏi nên có uy tín trong lớp. Nhà Thu ở Đồng Tháp, rất nghèo. Thu là chỉ lớn của bốn đứa em, nhà chỉ có hai công đất ruộng nên cả cha lẫn mẹ phải đi làm mướn để kiếm tiền thêm. Thấy Thu ham học, lại học giỏi cha mẹ Thu gởi lên người cô ruột ở thành phố học từ năm lớp 6. Học buổi sáng buổi chiều giúp người cô may gia công quần áo, lo chuyện cơm nước, trông chừng em… Có bữa tôi đến nhà chơi thấy Thu vùa nấu cơm, vừa trông em rất tội nghiệp. Thỉnh thoảng tôi còn bắt gặp Thu ngồi may phụ cô rồi sau đó đi giao hàng. Nhìn bạn vất vả bao nhiêu tôi càng thấy mình vô tích sự. Từ đó mỗi khi rỗi rảnh, tôi hay sang Thu chơi, nhân thể ôn bài và giúp Thu được việc gì thì giúp. Có lần Thu tâm sự: &quot;Học hết lớp 12, Thu sẽ thi vào trường sư phạm và sẽ dạy văn như cô Vân chủ nhiệm. Thu sẽ mặc áo dài trắng và để tóc ngang y hệt cô”. Tôi gật đầu đồng ý vì đó cũng là ước mơ mà tôi ấp ủ lâu nay. Vừa đạp xe vừa nghĩ ngợi, phút chốc tôi đến cổng trường. Nhiều nhóm học sinh vừa đi vừa trò chuyện rôm rả. Gởi chiếc xe đạp vào nhà xe, tôi đảo mắt tìm Thu mà chẳng thấy. Đi một vòng ra sân sau nhìn chiếc ghế đá dưới tán cây bàng mà hai đứa thường ngồi chỉ có nhỏ Hương và nhỏ Mai ngồi ăn bánh mì. Linh tính báo cho tôi biết có điều gì đó không hay. - Hà, Hà! Tiếng kêu lảnh lót của nhỏ Hân từ phía sau làm tôi giật mình quay lại. Hân đưa tôi lá thư vừa nói vừa thở: - Nãy giờ kiếm mày muốn chết. Hồi sáng sớm Thu có nhờ tao chuyển lá thư này cho mày. Không biết có chuyện gì mà nó vội vả lắm. Mày đọc đi, tao xuống căn tin một chút! Nói xong, Hân quày quả đi ngay. Tôi hồi hộp mở bức thư ra. N&amp;eacute;t chữ quen thuộc của Thu như đang nhảy múa trước mắt tôi. Hà thân! Thu rất buồn khi báo tin cho Hà biết: Thu phải nghỉ học về quê phụ giúp gia đình. Mẹ Thu đang lâm trọng bệnh, khó qua khỏi. Là con gái lớn trong nhà, Thu hiểu trách nhiệm của mình lúc này phải làm gì cho gia đình. Suốt đêm qua, Thu không ngủ được và khóc rất nhiều. Phần vì thương mẹ, lo lắng sức khỏe cho ba rồi chuyện học hành của mấy đứa em, phần vì nghĩ tới chuyện học hành phải dở dang khi mà năm nay là năm cuối của đời học sinh. Hà ơi! Xa Hà Thu buồn lắm. Chúng mình quen và thân nhau suốt hai năm trời với biết bao kỷ niệm. Thu nhớ hoài những buổi hai đứa lững thững đi dạo trong sân trường, những khúc bánh mì mà Hàsan sẻ vào mỗi buổi sáng hay những hôm ngồi ghế đá dưới gốc bàng nói lên những ước mơ sau này. Vậy là mong muốn làm cô giáo dạy văn của Thu khó thành hiện thực. Thu cầu mong Hà tiếp tục thực hiện ước mơ của mình thay cho Thu nh&amp;eacute;! Ngày ấy sẽ không còn xa đâu. Khi đó nếu gặp lại chắc vui lắm. Còn bây giờ… Hà ơi! Thu sẽ về quê làm ruộng, đi nhỏ cỏ, cắt lúa mướn như mẹ đỡ đần cho gia đình. Thu ngày xưa bây giờ trở thành cô thôn nữ nhà quê ngày ngày &quot;bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”. Thu biết Hà sẽ buồn lắm nhưng biết sao được Hà ơi! Mong saonỗi buồn này sớm qua đi để Hà chuyên tâm vào chuyện học hành va thi cử vào cuối năm. Cố lên Hà nh&amp;eacute;! Có lẽ lâu lắm mình mới có dịp gặp nhau. Bạn thân của Hà Tôi thẩn thờ xếp lại bức thư, cố n&amp;eacute;n những giọt nước chực trào ra. Vậy là nhỏ bạn thtân nhất từ giã bạn bè, trường lớp. Chưa một lần đặt chân đến quê Thu giờ biết đâu mà tìm. Không biết Thu có vượt qua thử thách để tiếp tục đi học hay không không? Hình ảnh Thu với nụ cười có chiếc răng khểnhcứ chập chờn trong tâm trí tôi. Từ hôm nay nụ cười ấy chỉ còn trong ký ức. Tôi ngồi xuống chiếc ghế đá dưới tán cây bàng với nỗi buồn man mác như mất đi vật gì quý báu. Đó chắc hẳn là một người bạn mà cao hơn chính là tình bạn. Một chiếc lá bàng vàng úa rơi xuống đúng vào chỗ Thu ngồi trước đây. Cầm chiếc lá bàng lên tôi chợt nghe lòng nặng trĩu.&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://quanghuy.ucoz.net/blog/nu_i_ti_c/2011-02-01-4</link>
			<dc:creator>lqhuy</dc:creator>
			<guid>https://quanghuy.ucoz.net/blog/nu_i_ti_c/2011-02-01-4</guid>
			<pubDate>Tue, 01 Feb 2011 05:41:28 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>CẦU TRE LẮC LẺO</title>
			<description>&lt;DIV align=center&gt;&lt;IMG alt=&quot;&quot; src=&quot;https://quanghuy.ucoz.net/_tbkp/CAU_TRE.jpg&quot;&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=center&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&lt;EM&gt;Ầu ơ! Ví dầu cầu ván đóng đinh &lt;/EM&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=center&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&lt;EM&gt;Cầu tre lắc lẽo gập ghềnh khó đi.&lt;/EM&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt&quot;&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Câu hát của bà mẹ nhà bên cạnh làm tôi chợt nhớ về những chiếc cầu tre ở quê nhà. Chiếc cầu rất đổi đơn sơ – dù tác dụng của nó rất lớn lao – đi đâu ở khắp miền Nam Bộ cũng bắt gặp. Người ta dùng vài thân tre già hoặc thân cây tạp gác qa những cái giá tr&amp;eacute;o đã cắm xuống dòng kênh, gá thêm tay vịn bên trên, đôi bờ không còn ngăn cách, lòng người xóa được nỗi phiền. Chiếc cầu nối liền đôi bờ lối xóm láng giềng. Bạn bè, họ hàng muốn lui tới thăm nhau, nhờ chiếc cầu tre bắc qua kênh...</description>
			<content:encoded>&lt;DIV align=center&gt;&lt;IMG alt=&quot;&quot; src=&quot;https://quanghuy.ucoz.net/_tbkp/CAU_TRE.jpg&quot;&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=center&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&lt;EM&gt;Ầu ơ! Ví dầu cầu ván đóng đinh &lt;/EM&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=center&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&lt;EM&gt;Cầu tre lắc lẽo gập ghềnh khó đi.&lt;/EM&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt&quot;&gt;&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV align=justify&gt;&lt;SPAN style=&quot;FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Câu hát của bà mẹ nhà bên cạnh làm tôi chợt nhớ về những chiếc cầu tre ở quê nhà. Chiếc cầu rất đổi đơn sơ – dù tác dụng của nó rất lớn lao – đi đâu ở khắp miền Nam Bộ cũng bắt gặp. Người ta dùng vài thân tre già hoặc thân cây tạp gác qa những cái giá tr&amp;eacute;o đã cắm xuống dòng kênh, gá thêm tay vịn bên trên, đôi bờ không còn ngăn cách, lòng người xóa được nỗi phiền. Chiếc cầu nối liền đôi bờ lối xóm láng giềng. Bạn bè, họ hàng muốn lui tới thăm nhau, nhờ chiếc cầu tre bắc qua kênh rạch đỡ phải lội nước hay đợi đò. Chiếc cầu tre giản dị, dễ thương là điểm hẹn hò, chia tay, gặp lại của biết bao đôi trai gái. Và khi đã trở thành vợ chồng vẫn nhắc hoài kỷ niệm bên &quot;chiếc cầu tre lắc lẻo”. Bọn tôi ngày ấy thường tụ tập ngồi vắt vẻo trên chiếc cầu tre nghêu ngao ca hát sau những trận đá banh tưng bừng, rồi cả bọn thi nhau nhảy xuống kênh. Nước văng tung tóe hòa lẫn tiếng cười ngây ngô của tuổi thơ ngày ấy. Hôm rồi về quê thăm nhà. Thật bất ngờ! Chiếc cầu tre biến mất. Một chiếc cầu bằng bêtông sừng sững hiện ra. Vậy là từ nay ba mẹ tôi đỡ phải vất vả qua cầu những khi mưa dầm. Trẻ em tự do tung tăng đến trường mà không nhờ người lớn đón đưa. Trong niềm vui ấy bất chợt tôi có cảm giác như mất đi một người bạn thân thiết đã gắn bó trong những năm tuổi thơ. Tôi chợt nghĩ: trong tiến trình công nghiệp hóa hôm nay liệu đứa trẻ nhà bên có dịp thấy được những &quot;chiếc cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi” hay chỉ nhận ra qua câu hát &quot;ầu ơ…”.&lt;/SPAN&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;</content:encoded>
			<link>https://quanghuy.ucoz.net/blog/c_u_tre_l_c_l_o/2011-01-31-3</link>
			<dc:creator>lqhuy</dc:creator>
			<guid>https://quanghuy.ucoz.net/blog/c_u_tre_l_c_l_o/2011-01-31-3</guid>
			<pubDate>Mon, 31 Jan 2011 15:23:20 GMT</pubDate>
		</item>
	</channel>
</rss>